寄杭州天竺辨才大师

宋代 郭祥正
我闻辨才师,解空称第一。病子得摩顶,其疾顿若失。 救物运真悲,了心非幻术。声名动寰宇,退身性愈密。 峨峨龙井峰,篁竹不透日。终朝无来宾,筇枝自横膝。 此道何寥寥,差肩佛摩诘。无生无不生,一以贯禅律。 安得两羽翰,归飞参丈室。稽首慕高风,天地相终毕。
wén biàn cái shī   jiě kōng chēng bìng zi dǐng   dùn ruò shī    
jiù yùn zhēn bēi   le xīn fēi huàn shù shēng míng dòng huán tuì   shēn 退 xìng    
é é lóng jǐng fēng   huáng zhú tòu zhōng zhāo lái bīn qióng   zhī héng    
dào liáo liáo   jiān jié shēng shēng   guàn chán    
ān liǎng hàn   guī fēi cān zhàng shì shǒu gāo fēng tiān   xiāng zhōng