寄海幢首座

明代 释函是
髼松雪鬓满头斑,垂老于今始入山。上岭人扶登绝顶,下坡杖倚到前关。 晚秀茆房还我住,龙王书阁待僧閒。封题却忆舟中语,写去新诗一破颜。
péng sōng xuě bìn mǎn tóu bān   chuí lǎo jīn shǐ shān shàng lǐng rén dēng jué dǐng xià   zhàng dào qián guān    
wǎn xiù máo fáng hái zhù   lóng wáng shū dài sēng xián fēng què zhōu zhōng xiě   xīn shī yán