稽古斋为晏彦文助教赋

宋代 王绅
麟原有幽斋,萧然仅环堵。畴其托真栖,于焉号稽古。 鸿荒世已远,羲轩邈难睹。至治论唐虞,斯道集邹鲁。 人文既已开,脉脉垂微绪。不有博洽功,精妙何能举。 若人元献裔,家学绍伊祖。搜罗极玄赜,注述昭天序。 韦编穷岁月,青灯坐风雨。但知卷中趣,宁辞我心苦。 尚友惟圣贤,骋怀隘寰宇。坐此固非癖,灵台澹容与。
lín yuán yǒu yōu zhāi   xiāo rán jǐn huán chóu tuō zhēn   yān hào
hóng 鸿 huāng shì yuǎn   xuān miǎo nán zhì zhì lùn táng   dào zōu
rén wén kāi   chuí wēi yǒu qià gōng   jīng miào néng
ruò rén yuán xiàn   jiā xué shào sōu luó xuán   zhù shù zhāo tiān
wéi biān qióng suì yuè   qīng dēng zuò fēng dàn zhī juǎn zhōng   níng xīn
shàng yǒu wéi shèng xián   chěng huái 怀 ài huán zuò fēi   líng tái dàn róng