击鼓行

宋代 汪莘
柳塘有狂士,酒阑好击鼓。 殷出黄金骨裹泪,掺出白玉心中苦。 此苦知为何人家,寒宵心事乱如麻。 岑牟肯戴红槿帽,蹀足不数渔阳挝。 翻手作春杏开早,覆手秋风叶如扫。 开元天子是天工,那知尘起长安道。 我今击鼓一声高彻天,击鼓二声深彻泉。 天上拂开白日路,地锁制断如飞烟。 豺狼闻之脑门裂,狐鼠粉碎臭满穴。 惟有苍鳞火鬣双虬龙,籋云揈雷雨骚屑。 青天洗出古时青,日月洗出古时朋。 百谷草木催发生,鸾凤亦作箫韶鸣。 走上半空望五岳,插天截海蟠金城。 我皇无为人自宁,此时方表鼓中声, 写作柳塘击鼓行。
liǔ táng yǒu kuáng shì   jiǔ lán hǎo  
yīn chū huáng jīn guǒ lèi   càn chū bái xīn zhōng  
zhī wèi rén jiā   hán xiāo xīn shì luàn  
cén kěn dài hóng jǐn 槿 mào   dié shù yáng  
fān shǒu zuò chūn xìng kāi zǎo   shǒu qiū fēng sǎo  
kāi yuán tiān shì tiān gōng   zhī chén cháng ān dào  
jīn shēng gāo chè tiān   èr shēng shēn chè quán  
tiān shàng kāi bái   suǒ zhì duàn fēi yān  
chái láng wén zhī nǎo mén liè   shǔ fěn suì chòu mǎn xué  
wéi yǒu cāng lín huǒ liè shuāng qiú lóng   niè yún hōng léi sāo xiè  
qīng tiān chū shí qīng   yuè chū shí péng  
bǎi cǎo cuī shēng   luán fèng zuò xiāo sháo míng  
zǒu shàng bàn kōng wàng yuè   chā tiān jié hǎi pán jīn chéng  
huáng wéi rén níng   shí fāng biǎo zhōng shēng  
xiě zuò liǔ táng xíng