寄郭虞卿

宋代 唐庚
读书老益苦,潇洒比元澹。直行不由径,慎独肯欺闇。 如何已鸿冥,犹复见蜉撼。寡和郢中曲,忍辱渔阳掺。 斗筲彼常态,义命吾何憾。屈伸固有时,佳境当徐啖。
shū lǎo   xiāo yuán dàn zhí xíng yóu jìng shèn   kěn àn    
hóng 鸿 míng   yóu jiàn hàn guǎ yǐng zhōng rěn   yáng càn    
dǒu shāo cháng tài   mìng hàn shēn yǒu shí jiā   jìng dāng dàn