寄郭循正

宋代 李彭
粲粲有道孙,丰姿复乱真。养气如晴虹,照映塞外春。 好大有馀韵,雨垫乌角巾。典学万人敌,谈笑五台宾。 篆笔压秦相,翻笑蔡有邻。长袖果善舞,巨价藏百珍。 岂繄寂寞中,见此妙入神。平生乐闻善,况我骨肉亲。 孟坚赞炎汉,扬雄赋逐贫。
càn càn yǒu dào sūn   fēng 姿 luàn zhēn yǎng qíng hóng zhào   yìng sài wài chūn    
hǎo yǒu yùn   diàn jiǎo jīn diǎn xué wàn rén tán   xiào tái bīn    
zhuàn qín xiāng   fān xiào cài yǒu lín cháng xiù guǒ shàn   jià cáng bǎi zhēn    
zhōng   jiàn miào shén píng shēng wén shàn kuàng   ròu qīn    
mèng jiān zàn yán hàn   yáng xióng zhú pín