寄归

唐代 鲍溶
塞草黄来见雁稀,陇云白后少人归。 新丝强入未衰鬓,别泪应沾独宿衣。 几夕精诚拜初月,每秋河汉对空机。 更看出猎相思苦,不射秋田朝雉飞。
sāi cǎo huáng lái jiàn yàn   lǒng yún bái hòu shǎo rén guī
xīn qiáng wèi shuāi bìn   bié lèi yīng zhān 宿
jīng chéng bài chū yuè   měi qiū hàn duì kōng
gèng kàn chū liè xiāng   shè qiū tián cháo zhì fēi