纪关陇

宋代 郑刚中
十载三光分,号令南北阻。 四达礼义乡,限碍成蛮楚。 帝王岂无真,社稷固有主。 欃枪不待射,避路过河浒。 职方阅舆图,十已归四五。 穷民病巨疮,延颈待摩拊。 子翼上所亲,暂辍自应许。 诏书下云天。所至若甘雨。 车前拜且迎,稽首立如堵。 无家不壶浆,有市皆肴脯。 叶底窥乌鹊,墙头出儿女。 其中老人者,横涕目相语。 脱命向鬼手,魂魄挂纲罟。 岂料须臾身,复此见官府。 愿上万万年,左右常伊吕。 护持三纲全,保我在田亩。 予前拜老人,愧谢难缕缕。 涂炭置赤子,不痛非父母。 如问尝胆心,念念惟率士。 惊风吹昏沙,北望曾后汝。 成功当问天,字养艰用武。 今兹结新欢,不试师一旅。 开笼出飞鸟,汝亦良得所。 予独顾秦关,异世目可睹。 郊原掌心平,犹是周膴膴。 岗峦抱河洛,四面踞龙虎。 惟时盖世英,制驭立区宇。 不应移造化,私用贮狐鼠。 见还虽必然,永保更精处。 销兵闻造兵,欲取必知与。 吏良民自安,德盛岂招侮。 道义尊本朝,好约信强虏。 整顿天地是,事事绵就祖。 吾民百忧足。可使再辛苦。 冠巾作人家,耕锄饱禾黍。 会须太清尘,一扫净千古。 兹行岂不勤,道里以万数。 见公自清凉。萧然失袢暑。 日随下幕吏,一马行似舞。 月明见旌旗,梦寐闻箫鼓。 枣火饼肥炊,浆酸粟饶煮。 偏览江山胜,肠腹浩撑拄。 不见少增重,政自太无补。
shí zài sān guāng fēn   hào lìng nán běi
xiāng   xiàn ài chéng mán chǔ
wáng zhēn   shè yǒu zhǔ
chán qiāng dài shè   guò
zhí fāng yuè   shí guī
qióng mín bìng chuāng   yán jǐng dài
zi shàng suǒ qīn   zàn chuò yīng
zhào shū xià yún tiān suǒ zhì ruò gān
chē qián bài qiě yíng   shǒu
jiā jiāng   yǒu shì jiē yáo
kuī què   qiáng tóu chū ér
zhōng lǎo rén zhě   héng xiāng
tuō mìng xiàng guǐ shǒu   hún guà gāng
liào shēn   jiàn guān
yuàn shàng wàn wàn nián   zuǒ yòu cháng
chí sān gāng quán   bǎo zài tián
qián bài lǎo rén   kuì xiè nán
tàn zhì chì   tòng fēi
wèn cháng dǎn xīn   niàn niàn wéi shì
jīng fēng chuī hūn shā   běi wàng céng hòu
chéng gōng dāng wèn tiān   yǎng jiān yòng
jīn jié xīn huān   shì shī
kāi lóng chū fēi niǎo   liáng de suǒ
qín guān   shì
jiāo yuán zhǎng xīn píng   yóu shì zhōu
gǎng luán bào luò   miàn lóng
wéi shí gài shì yīng   zhì
yīng zào huà   yòng zhù shǔ
jiàn hái suī rán   yǒng bǎo gèng jīng chù
xiāo bīng wén zào bīng   zhī
liáng mín ān   shèng zhāo
dào zūn běn cháo   hǎo yuē xìn qiáng
zhěng dùn tiān shì   shì shì mián jiù
mín bǎi yōu shǐ 使 zài xīn
guàn jīn zuò rén jiā   gēng chú bǎo shǔ
huì tài qīng chén   sǎo jìng qiān
xíng qín   dào wàn shù
jiàn gōng qīng liáng xiāo rán shī pàn shǔ
suí xià   xíng shì
yuè míng jiàn jīng   mèng mèi wén xiāo
zǎo huǒ bǐng féi chuī   jiāng suān ráo zhǔ
piān lǎn jiāng shān shèng   cháng hào chēng zhǔ
jiàn shǎo zēng zhòng   zhèng tài