鸡冠

宋代 孔平仲
我初种鸡冠,其小乃毫芒。曾未得几时,忽已过我长。 根株既猥大,枝叶亦开张。吐花凌朝曦,生意殊未央。 阴风自西来,惨淡驱清霜。一夜忽变故,叶萎花已黄。 当此繁盛时,为尔赏壶觞。及今乃腐草,好玩安可常。 呼童尽剪拔,昔恐践踏伤。庭除稍旷阔,耳目加清凉。 竹枝久蒙蔽,迥立独苍苍。
chū zhǒng guān   xiǎo nǎi háo máng céng wèi shí   guò zhǎng    
gēn zhū wěi   zhī kāi zhāng huā líng cháo shēng   shū wèi yāng    
yīn fēng 西 lái   cǎn dàn qīng shuāng biàn   wēi huā huáng    
dāng fán shèng shí   wéi ěr shǎng shāng jīn nǎi cǎo hǎo   wán ān cháng    
tóng jǐn jiǎn   kǒng jiàn shāng tíng chú shāo kuàng kuò ěr   jiā qīng liáng    
zhú zhī jiǔ méng   jiǒng cāng cāng