寄巩仲至

宋代 韩淲
清言犹可诵君诗,落在人间一任之。霜后钱塘寒自觉,腊前闽粤煖还宜。 坐搔秃发苏残困,俯援长毫写旧思。二雅以还情义短,陇梅欲寄未开枝。
qīng yán yóu sòng jūn shī   luò zài rén jiān rèn zhī shuāng hòu qián táng hán jué   qián mǐn yuè nuǎn hái    
zuò sāo cán kùn   yuán cháng háo xiě jiù èr huán qíng duǎn lǒng   méi wèi kāi zhī