寄龚立道

宋代 陆游
龚子吴中第一流,老农何幸接英游!难逢正似玉杵臼,易散便成风马牛。 清夜话端思滚滚,暮年心事恐悠悠。 何由唤得阊门棹,一醉千岩万壑秋?
gōng zi zhōng liú   lǎo nóng xìng jiē yīng yóu   nán féng zhèng shì chǔ jiù   sàn biàn 便 chéng fēng niú  
qīng huà duān gǔn gǔn   nián xīn shì kǒng yōu yōu  
yóu huàn chāng mén zhào   zuì qiān yán wàn qiū