寄高员外

唐代 贯休
冷冽苍黄风似劈,雪骨冰筋满瑶席。庭松流污相抵吃, 霜絮重裘火无力。孤峰地炉烧白枥,庞眉道者应相忆。 倏忽维阳岁云暮,寂寥不觉成章句。惟应将寄蕊珠宫, 禅刹云深一来否。
lěng liè cāng huáng fēng shì   xuě bīng jīn mǎn yáo tíng sōng liú xiāng chī  
shuāng chóng qiú huǒ fēng shāo bái   páng méi dào zhě yīng xiāng
shū wéi yáng suì yún   liáo jué chéng zhāng wéi yīng jiāng ruǐ zhū gōng  
chán shā yún shēn lái fǒu