寄赋黄东发湖山精舍

宋代 陈著
断鳌奠极戏者谁,岷山如龙万里驰。 大江之阳起衡岳,崒嵂散作千委蛇。 直趋四明卓秀伟,二百八十峰参差。 潮江合拜山驻脚,伏脉分行东西支。 东或峨眉或凤翼,□□万顷琉璃陂。 二灵龟浮挟霞屿,大涵回顾藏嶮巇。 我昔经行一俯仰,问百年前□何其。 迩来世变那可道,前辈风流归春澌。 山川无言黯失色,徒使旁观重嘘欷。 西来诸峰江之外,独抱古青何巍巍。 远踏渤澥瀰湠漫,近枕慈水清涟漪。 平生听人历铺说,屐齿欲到足犹縻。 况彼地灵所融结,是为之越老屈奇。 且闻胜处巧蓍屋,包括光景无余遗。 几年期我数语赘,终恐摸索非真知。 忽焉自省笔自舞,但说此翁他何疑。 怪石棱棱耸瘦骨,秀色隐隐开疏眉。 宽旷能容万壑赴,峭特雄压千秋卑。 云雨蓄泄大功用,波涛变化皆文辞。 上而层阴入凤凰,下而瑞脉生兰芝。 浮□蔼蔼自来去,本相不受时牡脂。 晓猿不惊鹤怨,幽花野草芳菲菲。 以所见见有如此,又何以观山水为。 君不见苏子由诣京师,自谓终南嵩华虽已见, 不若得见韩公琦。又不见欧阳公赠别时, 说道庐山高哉几各仞,即此便是刘凝之。 我翁视此亦可愧,愧我芜拙欠发挥。 若曰湖山精舍自品题,自有黄曹二贤之长诗。
duàn áo diàn zhě shuí   mín shān lóng wàn chí  
jiāng zhī yáng héng yuè   sàn zuò qiān wēi  
zhí míng zhuó xiù wěi   èr bǎi shí fēng cēn  
cháo jiāng bài shān zhù jiǎo   mài fēn háng dōng 西 zhī  
dōng huò é méi huò fèng       wàn qǐng liú li bēi  
èr líng guī xié xiá 屿   hán huí cáng xiǎn  
jīng xíng yǎng   wèn bǎi nián qián    
ěr lái shì biàn dào   qián bèi fēng liú guī chūn  
shān chuān yán àn shī   shǐ 使 páng guān zhòng  
西 lái zhū fēng jiāng zhī wài   bào qīng wēi wēi  
yuǎn xiè tàn màn   jìn zhěn shuǐ qīng lián  
píng shēng tīng rén shuō   chǐ 齿 dào yóu  
kuàng líng suǒ róng jié   shì wèi zhī yuè lǎo  
qiě wén shèng chù qiǎo shī   bāo kuò guāng jǐng  
nián shù zhuì   zhōng kǒng suo fēi zhēn zhī  
yān xǐng   dàn shuō wēng  
guài shí léng léng sǒng shòu   xiù yǐn yǐn kāi shū méi  
kuān kuàng néng róng wàn   qiào xióng qiān qiū bēi  
yún xiè gōng yòng   tāo biàn huà jiē wén  
shàng ér céng yīn fèng huáng   xià ér ruì mài shēng lán zhī  
  ǎi ǎi lái   běn xiàng shòu shí zhī  
xiǎo yuán jīng yuàn   yōu huā cǎo fāng fēi fēi  
suǒ jiàn jiàn yǒu   yòu guān shān shuǐ wèi  
jūn jiàn yóu jīng shī   wèi zhōng nán sōng huá suī jiàn  
ruò jiàn hán gōng yòu jiàn ōu yáng gōng zèng bié shí    
shuō dào shān gāo zāi rèn   biàn 便 shì liú níng zhī  
wēng shì kuì   kuì zhuō qiàn huī  
ruò yuē shān jīng shè pǐn   yǒu huáng cáo èr xián zhī cháng shī