寄范使君

唐代 牟融
未秋为别已终秋,咫尺娄江路阻修。心上惟君知委曲, 眼前独我逐漂流。从来姑息难为好,到底依栖总是诹。 西望家山成浩叹,临风搔首不胜愁。
wèi qiū wéi bié zhōng qiū   zhǐ chǐ lóu jiāng xiū xīn shàng wéi jūn zhī wěi  
yǎn qián zhú piāo liú cóng lái nán wéi hǎo   dào zǒng shì zōu
西 wàng jiā shān chéng hào tàn   lín fēng sāo shǒu shèng chóu