寄范郎中

宋代 洪皓
才闻家世便心倾,何况通经古是程。 范叔青云能自致,不须河朔寄柴荆。
cái wén jiā shì biàn 便 xīn qīng   kuàng tōng jīng shì chéng  
fàn shū qīng yún néng zhì   shuò chái jīng