寄方叔

宋代 姜特立
落叶满沧湾,坠露湿疏柳。 幽人晓无事,杖策经林阜。 忽焉若有省,怀此山中友。 便欲借风翰,翩翩插双肘。
luò mǎn cāng wān   zhuì shī 湿 shū liǔ  
yōu rén xiǎo shì   zhàng jīng lín  
yān ruò yǒu shěng   huái 怀 shān zhōng yǒu  
biàn 便 jiè fēng hàn   piān piān chā shuāng zhǒu