寄方干处士

唐代 尚颜
格外缀清诗,诗名独得知。闲居公道日,醉卧牡丹时。 海鸟和涛望,山僧带雪期。仍闻称处士,圣主肯相违。
wài zhuì qīng shī   shī míng de zhī xián gōng dào   zuì dan shí
hǎi niǎo tāo wàng   shān sēng dài xuě réng wén chēng chǔ shì   shèng zhǔ kěn xiāng wéi