诫子

宋代 何梦桂
鲁语诲时羽,商书称时敏。 一字该二义,学者盍重省。 又日新其德,成汤常自儆。 三月不违仁,颜子独深领。 今日或因循,明日澡即新。 前月或断续,此月或断续, 此月复即仁。圣贤惜分阴, 於此犹克克。学者能用力, 其名曰竞辰。人有一大时, 一去不复仍。十五入大学, 明德与新民。二十日弱冠, 既冠责成人。勤怠只数年, 贤愚系终身。过此为失时, 人不再青春。譬之农力穑, 春耕而夏耘。耕耘苟失进, 无复望秋成。父母上俱存, 兄弟下无故。饱食无用心, 白日任虚度。幼壮老复至, 一朝忽反雇。对人语不了, 握笔书辄误。龙鳞映犬豕, 面目可憎恶。哀哉复哀哉, 追悔已迟暮。及此尚可图。
huì shí   shāng shū chēng shí mǐn  
gāi èr   xué zhě zhòng shěng  
yòu xīn   chéng tāng cháng jǐng  
sān yuè wéi rén   yán zi shēn lǐng  
jīn huò yīn xún   míng zǎo xīn  
qián yuè huò duàn   yuè huò duàn  
yuè rén shèng xián fēn yīn    
yóu xué zhě néng yòng    
míng yuē jìng chén rén yǒu shí    
réng shí xué    
míng xīn mín èr shí ruò guàn    
guān chéng rén qín dài zhǐ shù nián    
xián zhōng shēn guò wèi shī shí    
rén zài qīng chūn zhī nóng    
chūn gēng ér xià yún gēng yún gǒu shī jìn    
wàng qiū chéng shàng cún    
xiōng xià bǎo shí yòng xīn    
bái rèn yòu zhuàng lǎo zhì    
zhāo fǎn duì rén liǎo    
shū zhé lóng lín yìng quǎn shǐ    
miàn zēng āi zāi āi zāi    
zhuī huǐ chí shàng