节至思亲不觉泪下因记杜子美诗云无家对寒食

宋代 洪皓
寒食无家泪满巾,清明无酒更愁人。 不闻东道开东阁,空欢白头歌白苹。 日永萧条徒隐几,雪埋苍莽阻寻春。 王郎归去我留滞,始信儒冠解误身。
hán shí jiā lèi mǎn jīn   qīng míng jiǔ gèng chóu rén  
wén dōng dào kāi dōng   kōng huān bái tóu bái píng  
yǒng xiāo tiáo yìn   xuě mái cāng mǎng xún chūn  
wáng láng guī liú zhì   shǐ xìn guān jiě shēn