絜斋世丈以西园述怀集苏六十韵诗见示,为赋五古四章 其三

清代 丘逢甲
明月出南斗,西园秋气清。官闲自课儿,渊渊夜读声。 维公有佳儿,卓荦人中英。兼习蟹行书,洞见四国情。 读书贵用世,宁止求诗名?过也实能诗,昔侍东坡行。 东坡有谐语,不愿儿聪明。天下愚鲁儿,何必皆公卿? 公卿今何为?所能惟行成。蹙国日百里,甘作城下盟。 法弊不解变,残局空支撑。何必用周礼,乃能误苍生。 高位无令才,令人贱簪缨。令才不高位,空与世网撄。 念此夕不寐,挂户星何横?褒忠爵在朝,食德书在楹。 中外四十年,里第无能营。东坡不归眉,阳羡田可耕。 何时竟呼儿,负锄而带经。秋风吹远梦,飞度阖闾城。 苏台吊吴王,或有麋鹿迎。
míng yuè chū nán dòu   西 yuán qiū qīng guān xián ér   yuān yuān shēng
wéi gōng yǒu jiā ér   zhuó luò rén zhōng yīng jiān xiè xíng shū   dòng jiàn guó qíng
shū guì yòng shì   níng zhǐ qiú shī míng   guò shí néng shī   shì dōng xíng
dōng yǒu xié   yuàn ér cōng ming tiān xià ér   jiē gōng qīng  
gōng qīng jīn wéi   suǒ néng wéi xíng chéng guó bǎi   gān zuò chéng xià méng
jiě biàn   cán kōng zhī chēng yòng zhōu   nǎi néng cāng shēng
gāo wèi lìng cái   lìng rén jiàn zān yīng lìng cái gāo wèi   kōng shì wǎng yīng
niàn mèi   guà xīng héng   bāo zhōng jué zài cháo   shí shū zài yíng
zhōng wài shí nián   néng yíng dōng guī méi   yáng xiàn tián gēng
shí jìng ér   chú ér dài jīng qiū fēng chuī yuǎn mèng   fēi chéng
tái diào wáng   huò yǒu 鹿 yíng