解语花 题美人捧茶

明代 王世贞
中泠乍汲,谷雨初收,宝鼎松声细。柳腰娇倚。薰笼畔、斗把碧旗碾试。 兰芽玉蕊。勾引出、清风一缕。颦翠蛾、斜捧金瓯,暗送春山意。 微袅露鬟云髻。瑞龙涎犹自,沾恋纤指。流莺新脆。 低低道、卯酒可醒还起。双鬟小婢。越显得、那人清丽。 临饮时、须索先尝,添取樱桃味。
zhōng líng zhà   chū shōu   bǎo dǐng sōng shēng liǔ yāo jiāo xūn lóng pàn dòu niǎn shì        
lán ruǐ gōu yǐn chū qīng fēng pín cuì é xié pěng jīn ōu àn sòng chūn shān            
wēi niǎo huán yún ruì lóng xián yóu zhān   liàn xiān zhǐ liú yīng xīn cuì      
dào mǎo jiǔ xǐng hái shuāng huán xiǎo yuè xiǎn de rén qīng          
lín yǐn shí suǒ xiān cháng tiān   yīng táo wèi