解语花·门横皱碧

宋代 吴文英
门横皱碧,路入苍烟,春近江南岸。暮寒如剪。临溪影、一一半斜清浅。飞霙弄晚。荡千里、暗香平远。端正看、琼树三枝,总似兰昌见。 酥莹云容夜暖。伴兰翘清瘦,箫凤柔婉。冷云荒翠,幽栖久、无语暗申春怨。东风半面。料准拟、何郎词卷、欢未阑、烟雨青黄,宜昼阴庭馆。
mén héng zhòu   cāng yān   chūn jìn jiāng nán àn hán jiǎn lín yǐng bàn xié qīng qiǎn fēi yīng nòng wǎn dàng qiān àn xiāng píng yuǎn duān zhèng kàn qióng shù sān zhī   zǒng shì lán chāng jiàn
yíng yún róng nuǎn bàn lán qiào qīng shòu   xiāo fèng róu wǎn lěng yún huāng cuì   yōu jiǔ àn shēn chūn yuàn dōng fēng bàn miàn liào zhǔn láng juàn huān wèi lán yān qīng huáng   zhòu yīn tíng guǎn