解语花

宋代 张艾
轻雷殷殷,小枕惊回,帘影摇庭户。嫩凉遥度。江云堕、结作西窗暗雨。闲阶静伫。叹疏袂、愁宽一缕。凭画栏,润叶鸣条,总是安秋处。 因唤扁舟晚渡。渐闻歌招得,采菱俦侣。临平归路。花无数、应认订洲倦旅。飞红怨暮。长趁得、断鸿南浦。闲枕衾,谁更无聊,应最怜纨素。
qīng léi yǐn yīn   xiǎo zhěn jīng huí   lián yǐng yáo tíng nèn liáng yáo jiāng yún duò jié zuò 西 chuāng àn xián jiē jìng zhù tàn shū mèi chóu kuān píng huà lán   rùn míng tiáo   zǒng shì ān qiū chù
yīn huàn piān zhōu wǎn jiàn wén zhāo   cǎi líng chóu lín píng guī huā shù yīng rèn dìng zhōu juàn fēi hóng yuàn zhǎng chèn duàn hóng 鸿 nán xián zhěn qīn   shuí gèng liáo   yīng zuì lián wán