解语花

宋代 周密
思撩人,醉捻花枝,倚声成句 晴丝罥蝶,暖蜜酣蜂,重檐卷春寂寂。雨萼烟梢,压阑干、花雨染衣红湿。金鞍误约,空极目、天涯草色。阆苑玉箫人去后,惟有莺知得。 余寒犹掩翠户,梁燕乍归,芳信未端的。浅薄东风,莫因循、轻把杏钿狼藉。尘侵锦瑟。残日绿窗春梦窄。睡起折花无意绪,斜倚秋千立。
liáo rén   zuì niǎn huā zhī   shēng chéng
qíng juàn dié   nuǎn hān fēng   zhòng yán juǎn chūn è yān shāo   lán gān huā rǎn hóng shī 湿 jīn ān yuē   kōng tiān cǎo làng yuàn xiāo rén hòu   wéi yǒu yīng zhī de
hán yóu yǎn cuì   liáng yàn zhà guī   fāng xìn wèi duān qiǎn dōng fēng   yīn xún qīng xìng diàn láng chén qīn jǐn cán 绿 chuāng chūn mèng zhǎi shuì zhé huā   xié qiū qiān