解语花

宋代 方千里
长空淡碧,素魄凝辉,星斗寒相射。凤楼鸳瓦。天风动,冉冉珮环高下。歌清韵雅。对好景、芳樽满把。花雾浓,灯火荧煌,笑语烘兰麝。 千斛明珠照夜。况人如图画,明艳容冶。绣巾香帕。归来路,缓逐杏鞯骄马。笙歌散也。愁万炬、绛莲分谢。更漏残,惊听西楼,吹小梅初罢。
cháng kōng dàn   níng huī   xīng dǒu hán xiāng shè fèng lóu yuān tiān fēng dòng   rǎn rǎn pèi huán gāo xià qīng yùn duì hǎo jǐng fāng zūn mǎn huā nóng   dēng huǒ yíng huáng   xiào hōng lán shè
qiān míng zhū zhào kuàng rén huà   míng yàn róng xiù jīn xiāng guī lái   huǎn zhú xìng jiān jiāo shēng sàn chóu wàn jiàng lián fēn xiè gēng lòu cán   jīng tīng 西 lóu   chuī xiǎo méi chū