借园杂咏 其二十一 微吟

清代 成鹫
本欲成高咏,低吟背落花。隔樯人久立,多恐是诗家。 风细不关树,泉轻微漾沙。此情俱寂寞,馀响送流霞。
běn chéng gāo yǒng   yín bèi luò huā qiáng rén jiǔ duō   kǒng shì shī jiā    
fēng guān shù   quán qīng wēi yàng shā qíng   xiǎng sòng liú xiá