婕妤

唐代 徐彦伯
君恩忽断绝,妾思终未央。巾栉不可见,枕席空馀香。 窗暗网罗白,阶秋苔藓黄。应门寂已闭,流涕向昭阳。
jūn ēn duàn jué   qiè zhōng wèi yāng jīn zhì jiàn   zhěn kōng xiāng
chuāng àn wǎng luó bái   jiē qiū tái xiǎn huáng yìng mén   liú xiàng zhāo yáng