结友四清

宋代 邓林
飘风吹游尘,古道少人行。 泾水化为泥,沧江污吾缨。 嗟余偭上巧,世外陶閒情。 众芳怨鞠秽,不忍葹菉盈。 庚领姿皑皑,渭川色青青。 三闾播秋思,九韶铿乐声。 萧然庭宇中,对之成五甭。 滔滔扬波者,剑首一吷轻。 灵修党见知,冰霜憺姱名。
piāo fēng chuī yóu chén   dào shǎo rén xíng  
jīng shuǐ huà wèi   cāng jiāng yīng  
jiē miǎn shàng qiǎo   shì wài táo xián qíng  
zhòng fāng yuàn huì   rěn shī yíng  
gēng lǐng 姿 ái ái   wèi chuān qīng qīng  
sān qiū   jiǔ sháo kēng shēng  
xiāo rán tíng zhōng   duì zhī chéng béng  
tāo tāo yáng zhě   jiàn shǒu xuè qīng  
líng xiū dǎng jiàn zhī   bīng shuāng dàn kuā míng