解仙佩

宋代 欧阳修
有个人人牵系。泪成痕、滴尽罗衣。问海约山盟何时。镇教人、目断魂飞。 梦里似偎人睡。肌肤依旧骨香腻。觉来但堆鸳被。想忡忡、那里争知。
yǒu rén rén qiān lèi chéng hén jǐn luó wèn hǎi yuē shān méng shí zhèn jiào rén duàn hún fēi
mèng shì wēi rén shuì jiù xiāng jué lái dàn duī yuān bèi xiǎng chōng chōng zhēng zhī