借书四首 其一

明代 释函可
云雾难遮眼,言借古人书。信手展残帙,心颜忽已愉。 人各适其适,积习宁顿除。平生无所争,所争蠹之馀。
yún nán zhē yǎn   yán jiè rén shū xìn shǒu zhǎn cán zhì   xīn yán
rén shì shì   níng dùn chú píng shēng suǒ zhēng   suǒ zhēng zhī