借诗话於应祥弟有不许点抹之约作计戏这

宋代 危稹
我有读书癖,每喜以笔界。 抹黄饰句眼,施朱表事派。 此手定权衡,众理析畎浍。 历历灿可观,开卷如画绘。 和君笃友于,因从借诗话。 过和有约言,不许一笔坏。 自语落我卫,便觉意生械。 明朝试静观,议论颇澎湃。 读到会意处,时时欲犯戒。 将举手复止,火侧禁搔疥。 技养无所施,闷怀时一噫。 只可卷还君,如此读不快。 千驷空可轻,君抱亦少隘。 昨问鸡林人,尚有此编卖。 曲衣须一收,吾炙当痛嘬。
yǒu shū   měi jiè  
huáng shì yǎn   shī zhū biǎo shì pài  
shǒu dìng quán héng   zhòng quǎn huì  
càn guān   kāi juàn huà huì  
jūn yǒu   yīn cóng jiè shī huà  
guò yǒu yuē yán   huài  
luò wèi   biàn 便 jué shēng xiè  
míng cháo shì jìng guān   lùn péng pài  
dào huì chù   shí shí fàn jiè  
jiāng shǒu zhǐ   huǒ jìn sāo jiè  
yǎng suǒ shī   mèn huái 怀 shí  
zhǐ juǎn hái jūn   kuài  
qiān kōng qīng   jūn bào shǎo ài  
zuó wèn lín rén   shàng yǒu biān mài  
shōu   zhì dāng tòng chuài