戒诗
悔向红尘去,苍茫路已迷。乾坤长似梦,天地更无诗。
野圹生明月,幽槎到海涯。人生无好处,回首未生时。
huǐ
悔
xiàng
向
hóng
红
chén
尘
qù
去
,
cāng
苍
máng
茫
lù
路
yǐ
已
mí
迷
。
。
qián
乾
kūn
坤
zhǎng
长
shì
似
mèng
梦
,
tiān
天
dì
地
gèng
更
wú
无
shī
诗
。
。
yě
野
kuàng
圹
shēng
生
míng
明
yuè
月
,
yōu
幽
chá
槎
dào
到
hǎi
海
yá
涯
。
。
rén
人
shēng
生
wú
无
hǎo
好
chù
处
,
huí
回
shǒu
首
wèi
未
shēng
生
shí
时
。
。