解秋十首

唐代 元稹
清晨颒寒水,动摇襟袖轻。翳翳林上叶,不知秋暗生。 回悲镜中发,华白三四茎。岂无满头黑,念此衰已萌。 微霜才结露,翔鸠初变鹰。无乃天地意,使之行小惩。 鸱鸮诚可恶,蔽日有高鹏。舍大以擒细,我心终不能。 往岁学仙侣,各在无何乡。同时骛名者,次第鹓鹭行。 而我两不遂,三十鬓添霜。日暮江上立,蝉鸣枫树黄。 后伏火犹在,先秋蝉已多。云色日夜白,骄阳能几何。 壤隙漏江海,忽微成网罗。勿言时不至,但恐岁蹉跎。 新月才到地,轻河如泛云。萤飞高下火,树影参差文。 露簟有微润,清香时暗焚。夜闲心寂默,洞庭无垢氛。 霁丽床前影,飘萧帘外竹。簟凉朝睡重,梦觉茶香熟。 亲烹园内葵,凭买家家曲。酿酒并毓蔬,人来有棋局。 寒竹秋雨重,凌霄晚花落。低回翠玉梢,散乱栀黄萼。 颜色有殊异,风霜无好恶。年年百草芳,毕意同萧索。 春非我独春,秋非我独秋。岂念百草死,但念霜满头。 头白古所同,胡为坐烦忧。茫茫百年内,处身良未休。 西风冷衾簟,展转布华茵。来者承玉体,去者流芳尘。 适意丑为好,及时疏亦亲。衰周仲尼出,无乃为妖人。 漠漠江面烧,微微枫树烟。今日复今夕,秋怀方浩然。 况我头上发,衰白不待年。我怀有时极,此意何由诠。
qīng chén huì hán shuǐ   dòng yáo jīn xiù qīng lín shàng   zhī qiū àn shēng
huí bēi jìng zhōng   huá bái sān jīng mǎn tóu hēi   niàn shuāi méng
wēi shuāng cái jié   xiáng jiū chū biàn yīng nǎi tiān   shǐ 使 zhī xíng xiǎo chéng
chī xiāo chéng   yǒu gāo péng shě qín   xīn zhōng néng
wǎng suì xué xiān   zài xiāng tóng shí míng zhě   yuān xíng
ér liǎng suí   sān shí bìn tiān shuāng jiāng shàng   chán míng fēng shù huáng
hòu huǒ yóu zài   xiān qiū chán duō yún bái   jiāo yáng néng
rǎng lòu jiāng hǎi   wēi chéng wǎng luó yán shí zhì   dàn kǒng suì cuō tuó
xīn yuè cái dào   qīng fàn yún yíng fēi gāo xià huǒ   shù yǐng cēn wén
diàn yǒu wēi rùn   qīng xiāng shí àn fén xián xīn   dòng tíng gòu fēn
chuáng qián yǐng   piāo xiāo lián wài zhú diàn liáng cháo shuì zhòng   mèng jué chá xiāng shú
qīn pēng yuán nèi kuí   píng mǎi jiā jiā niàng jiǔ bìng shū   rén lái yǒu
hán zhú qiū zhòng   líng xiāo wǎn huā luò huí cuì shāo   sǎn luàn zhī huáng è
yán yǒu shū   fēng shuāng hào nián nián bǎi cǎo fāng   tóng xiāo suǒ
chūn fēi chūn   qiū fēi qiū niàn bǎi cǎo   dàn niàn shuāng mǎn tóu
tóu bái suǒ tóng   wéi zuò fán yōu máng máng bǎi nián nèi   chǔ shēn liáng wèi xiū
西 fēng lěng qīn diàn   zhǎn zhuǎn huá yīn lái zhě chéng   zhě liú fāng chén
shì chǒu wèi hǎo   shí shū qīn shuāi zhōu zhòng chū   nǎi wèi yāo rén
jiāng miàn shāo   wēi wēi fēng shù yān jīn jīn   qiū huái 怀 fāng hào rán
kuàng tóu shàng   shuāi bái dài nián huái 怀 yǒu shí   yóu quán