借前韵书怀呈显道

宋代 欧阳澈
结茅高隐倦奔驰,寂寂无人叩竹扉。快意未能荣驷马,宁亲且尔戏斑衣。 蹑云腾踏终当隐,钓渭栖迟岂久微。洗垢索瘢何足恤,铄金众口任人非。
jié máo gāo yǐn juàn bēn chí   rén kòu zhú fēi kuài wèi néng róng níng   qīn qiě ěr bān    
niè yún téng zhōng dāng yǐn   diào wèi chí jiǔ wēi gòu suǒ bān shuò   jīn zhòng kǒu rèn rén fēi