解佩令

宋代 晏几道
玉阶秋感,年华暗去。掩深宫、团扇无绪。记得当时,自翦下、机中轻素。点丹青、画成秦女。 凉襟犹在,朱弦未改,忍霜纨、飘零何处。自古悲凉,是情事、轻如云雨。倚么弦、恨长难诉。
jiē qiū gǎn   nián huá àn yǎn shēn gōng tuán shàn dàng shí   jiǎn xià zhōng qīng diǎn dān qīng huà chéng qín
liáng jīn yóu zài   zhū xián wèi gǎi   rěn shuāng wán piāo líng chǔ bēi liáng   shì qíng shì qīng yún me xián hèn zhǎng nán