解连环 咏芦花遥和钱舍人

清代 曹贞吉
惊风凄切。满江干一片,冻云吹折。飘万点、不辨东西,枉赚得,行人鬓丝添雪。 明月光中,隐沙岸、鸿声清绝。更闲随钓艇,暗入柴门,伴人骚屑。 助他怒潮呜咽。卷兴亡旧恨,浪花明灭。笑垂杨、只解飞绵,难点上征衫,迷离成铁。 露冷蒹葭,还记得、绿芽如发。问故家、秋娘何在,风流总歇。
jīng fēng qiè mǎn jiāng gān piàn   dòng yún chuī zhé piāo wàn diǎn biàn dōng 西   wǎng zuàn de   xíng rén bìn tiān xuě
míng yuè guāng zhōng   yǐn shā àn hóng 鸿 shēng qīng jué gèng xián suí diào tǐng   àn chái mén   bàn rén sāo xiè
zhù cháo juǎn xīng wáng jiù hèn   làng huā míng miè xiào chuí yáng zhǐ jiě fēi mián   nán diǎn shàng zhēng shān   chéng tiě
lěng jiān jiā   hái de 绿 wèn jiā qiū niáng zài   fēng liú zǒng xiē