解连环·题画

清代 魏元戴
泪痕一掬。恨芬流竟体,梅花同宿。误风沙、细马驮来,抱璧月难亏,渡河空促。 万里魂归,问不出、海西部曲。要千秋著眼,一片寒香,玉钩斜玉。 纵使绿蛾愁蹙。奈生憎娇怯,内家妆束。岸兜鍪、鬓影青拖,更甲锁黄金,血花红簌。 一剑防身,肯孤负、离鸾别鹄。甚年年、天断云横,玉关心目。
lèi hén hèn fēn liú jìng   méi huā tóng 宿 fēng shā tuó lái   bào yuè nán kuī   kōng
wàn hún guī   wèn chū hǎi 西 yào qiān qiū zhù yǎn   piàn hán xiāng   gōu xié
zòng shǐ 使 绿 é chóu nài shēng zēng jiāo qiè   nèi jiā zhuāng shù àn dōu móu bìn yǐng qīng tuō   gèng jiǎ suǒ huáng jīn   xuè huā hóng
jiàn fáng shēn   kěn luán bié shén nián nián tiān duàn yún héng   guān xīn