解连环·旁人嘲我

宋代 刘克庄
旁人嘲我。甚鬓毛都秃,齿牙频堕。不记是、何代何年,尽元祐熙宁,侬常喑么。退下驴儿,今老矣、岂堪推磨。要挂冠神武,几番说了,这回真个。 亲朋纷纷来贺。况弟兄对榻,儿女团坐。愿世世、相守茅檐,便宰相时来,二郎休作佐。白苎乌巾,谁信道、神仙曾过。拣人间、有松风处,曲肱高卧。
páng rén cháo shén bìn máo dōu   chǐ 齿 pín duò shì dài nián   jǐn yuán yòu níng   nóng cháng yīn me tuì 退 xià ér   jīn lǎo kān tuī yào guà guān shén   fān shuō le   zhè huí zhēn
qīn péng fēn fēn lái kuàng xiōng duì   ér tuán zuò yuàn shì shì xiāng shǒu máo yán   biàn 便 zǎi xiàng shí lái   èr láng xiū zuò zuǒ bái zhù jīn   shuí xìn dào shén xiān céng guò jiǎn rén jiān yǒu sōng fēng chù   gōng gāo