解连环(留别姜石帚)

宋代 吴文英
思和云结。断江楼望睫,雁飞无极。正岸柳、衰不堪攀,忍持赠故人,送秋行色。岁晚来时,暗香乱、石桥南北。又长亭暮雪,点点泪痕,总成相忆。 杯前寸阴似掷。几酬花唱月,连夜浮白。省听风、听雨笙箫,向别枕倦醒,絮扬空碧。片叶愁红,趁一舸、西风潮汐。叹沧波、路长梦短,甚时到得。
yún jié duàn jiāng lóu wàng jié   yàn fēi zhèng àn liǔ shuāi kān pān   rěn chí zèng rén   sòng qiū xíng suì wǎn lái shí   àn xiāng luàn shí qiáo nán běi yòu cháng tíng xuě   diǎn diǎn lèi hén   zǒng chéng xiāng
bēi qián cùn yīn shì zhì chóu huā chàng yuè   lián bái shěng tīng fēng tīng shēng xiāo   xiàng bié zhěn juàn xǐng   yáng kōng piàn chóu hóng   chèn 西 fēng cháo tàn cāng cháng mèng duǎn   shén shí dào