解连环(橄榄)

宋代 王沂孙
万珠悬碧。想炎荒树密,□□□□。恨绛娣、先整吴帆,政鬟翠逞娇,故林难别。岁晚相逢,荐青子、独夸冰颊。点红盐乱落,最是夜寒,酒醒时节。 霜槎猬芒冰裂。把孤花细嚼,时咽芳冽。断味惜、回涩余甘、似重省家山,旧游风月。崖蜜重尝,到了输他清绝。更留人、绀丸半颗,素瓯泛雪。
wàn zhū xuán xiǎng yán huāng shù           ,。 hèn jiàng xiān zhěng fān   zhèng huán cuì chěng jiāo   lín nán bié suì wǎn xiāng féng   jiàn qīng kuā bīng jiá diǎn hóng yán luàn luò   zuì shì hán   jiǔ xǐng shí jié
shuāng chá wèi máng bīng liè huā jué   shí yàn fāng liè duàn wèi huí gān shì zhòng shěng jiā shān   jiù yóu fēng yuè zhòng cháng   dào le shū qīng jué gèng liú rén gàn wán bàn   ōu fàn xuě