解连环 次清真韵
未曾言托,料经年宿雁,只留虚邈。莫再问、寄梦东风,向人后横斜,更成轻薄。
休也相思,绿窗下、烛魂萧索。任一帘淡月,穿冷朱楼,坠残红药。
樽前曲殇自若,叹凄清旧唱,几回吹角。总怕是、空对愁浓,纵能避悲声,晚寒难却。
等此春消,别馆里、了无芳萼。剩多少、柳前乱絮,为谁尽落?
wèi
未
céng
曾
yán
言
tuō
托
,
liào
料
jīng
经
nián
年
sù
宿
yàn
雁
,
zhǐ
只
liú
留
xū
虚
miǎo
邈
mò
。
zài
莫
wèn
再
jì
问
mèng
、
dōng
寄
fēng
梦
xiàng
东
rén
风
,
hòu
向
héng
人
xié
后
gēng
横
chéng
斜
,
qīng
更
bó
成
轻
薄
。
xiū
休
yě
也
xiāng
相
sī
思
,
lǜ
绿
chuāng
窗
xià
下
zhú
、
hún
烛
xiāo
魂
suǒ
萧
rèn
索
yī
。
lián
任
dàn
一
yuè
帘
chuān
淡
lěng
月
,
zhū
穿
lóu
冷
zhuì
朱
cán
楼
,
hóng
坠
yào
残
红
药
。
zūn
樽
qián
前
qū
曲
shāng
殇
zì
自
ruò
若
,
tàn
叹
qī
凄
qīng
清
jiù
旧
chàng
唱
,
jǐ
几
huí
回
chuī
吹
jiǎo
角
zǒng
。
pà
总
shì
怕
kōng
是
duì
、
chóu
空
nóng
对
zòng
愁
néng
浓
,
bì
纵
bēi
能
shēng
避
wǎn
悲
hán
声
,
nán
晚
què
寒
难
却
。
děng
等
cǐ
此
chūn
春
xiāo
消
,
bié
别
guǎn
馆
lǐ
里
liǎo
、
wú
了
fāng
无
è
芳
shèng
萼
duō
。
shǎo
剩
liǔ
多
qián
少
luàn
、
xù
柳
wèi
前
shuí
乱
jǐn
絮
,
luò
为
谁
尽
落
?