解连环 春思

清代 佟世南
重重楼阁。把春愁惹下,怎生安著。要晓得、没甚心情,看紫燕黄鹂,碧桃红药。 记得当年,对明月、共调弦索。又寻芳斗草,金凤玉鱼,尽总输却。 追思那禁泪落。总春光依旧,离愁难托。岂是忘了叮咛,任海角天涯,到处飘泊。 酒注金卮,对此景、难成孤酌。况杨花、飞去飞来,穿帘透幕。
chóng chóng lóu chūn chóu xià zěn   shēng ān zhù yào xiǎo de méi shén xīn qíng kàn yàn   huáng táo hóng   yào        
dàng nián   duì míng yuè gòng tiáo xián suǒ yòu xún fāng dòu cǎo jīn fèng   jǐn zǒng   shū què      
zhuī jìn lèi luò zǒng chūn guāng jiù   chóu nán tuō shì wàng le dīng níng rèn hǎi   jiǎo tiān dào chù   piāo      
jiǔ zhù jīn zhī   duì jǐng nán chéng zhuó kuàng yáng huā fēi fēi lái chuān lián tòu   穿