解连环

宋代 刘子才
晚云黏湿。正吴峰惨澹,雨迷烟接。早陡顿、秋事分携,甚连苑暮墙,菊荒苔匝。空阔愁乡,更天外、怨鸿声点。怕吟肩易瘦,料理篝衣,细认香折。银缸半明半灭。念花营柳阵,何日消歇。可是□、凝黯兰成,为情润才松,丽赋多惬。洛浦溟濛,漫伫想、明珰钩袜。告梧桐、夜深略住,梦时一霎。
wǎn yún nián shī 湿 zhèng fēng cǎn dàn   yān jiē zǎo dǒu dùn qiū shì fēn xié   shén lián yuàn qiáng   huāng tái kōng kuò chóu xiāng   gèng tiān wài yuàn hóng 鸿 shēng diǎn yín jiān shòu   liào gōu   rèn xiāng zhé yín gāng bàn míng bàn miè niàn huā yíng liǔ zhèn   xiāo xiē shì   níng àn lán chéng   wéi qíng rùn cái sōng   duō qiè luò míng méng   màn zhù xiǎng míng dāng gōu gào tóng shēn lüè zhù   mèng shí shà