解连环

宋代 谢懋
雁空辽邈。衬鱼鳞浪浅,护霜云薄。念故人、千里音尘,正山月朦胧,水村依约。见说瑶姬,拥十二、碧峰如削。倚孤芳澹伫,冷笑岁华,可堪寂寞。 情多为谁瘦弱。爱吹芗弄粉,斜搴珠箔。自然林壑精神,想回首东风,万花羞落。梦绕南楼,对皓月、忍思量着。但销凝、夜阑酒醒,数声画角。
yàn kōng liáo miǎo chèn lín làng qiǎn   shuāng yún báo niàn rén qiān yīn chén   zhèng shān yuè méng lóng   shuǐ cūn yuē jiàn shuō yáo   yōng shí èr fēng xuē fāng dàn zhù   lěng xiào suì huá   kān
qíng duō wèi shuí shòu ruò ài chuī xiāng nòng fěn   xié qiān zhū rán lín jīng shén   xiǎng huí shǒu dōng fēng   wàn huā xiū luò mèng rào nán lóu   duì hào yuè rěn liáng zhe dàn xiāo níng lán jiǔ xǐng   shù shēng huà jiǎo