解连环

宋代 刘克庄
悬弧之旦。忆争骑竹马,各怀金弹。恨岁月、去我堂堂,向酒畔愁生,镜中颜换。灶坏丹飞,慢追悔、邺侯婚宦。已发心忏悔,免去猴冠,卸下麟楦。 依稀仆家铁汉。虽末梢老寿,初节魔难。幸闻早、省了柳枝,更送了朝云,尘念俱断。丈室萧然,独病与、乐天相伴。但归依西方,拈起向来一瓣。
xuán zhī dàn zhēng zhú   huái 怀 jīn dàn hèn suì yuè táng táng   xiàng jiǔ pàn chóu shēng   jìng zhōng yán huàn zào huài dān fēi   màn zhuī huǐ hòu hūn huàn xīn chàn huǐ   miǎn hóu guān   xiè xià lín xuàn
jiā tiě hàn suī shāo lǎo shòu 寿   chū jié nán xìng wén zǎo shěng le liǔ zhī   gèng sòng le zhāo yún   chén niàn duàn zhàng shì xiāo rán   bìng tiān xiàng bàn dàn guī 西 fāng   niān xiàng lái bàn