解连环

宋代 方千里
素封谁托。空寒潮浪叠,乱山云邈。对倦景,无语消魂,但香断露晞,絮飞风薄。杜宇声中,动多少、客情离索。远阑干伫立,暗记那回,赏遍花药。 依依岁华自若。更低烟暮草,残照孤角。□叹息、故里春光,有幽圃名园,算也闲却。早早归休,渐过了芳条华萼。趁良时,按歌唤舞,旧家院落。
fēng shuí tuō kōng hán cháo làng dié   luàn shān yún miǎo duì juàn jǐng   xiāo hún   dàn xiāng duàn   fēi fēng báo shēng zhōng   dòng duō shǎo qíng suǒ yuǎn lán gān zhù   àn huí   shǎng biàn huā yào
suì huá ruò gèng yān cǎo   cán zhào jiǎo   tàn chūn guāng   yǒu yōu míng yuán   suàn xián què zǎo zǎo guī xiū   jiàn guò le fāng tiáo huá è chèn liáng shí   àn huàn   jiù jiā yuàn luò