解连环

宋代 黄廷璹
乍寒帘幕。愁灯花正结,又还轻落。弄瘦影、瓶里梅梢,为谁缀陇头,向来新萼。万古千今。算惟有、别情难托。把潘郎鬓绿,尽付雁声,几度寥寞。扁辰暮江旧泊。记携觞就折,烟翠犹弱。温过却、歌夕吟朝,问天道何时,素纤重握。想得文姬,近更苦、云衣香薄。待更阑、试寻梦境,梦回更恶。
zhà hán lián chóu dēng huā zhèng jié   yòu hái qīng luò nòng shòu yǐng píng méi shāo   wèi shuí zhuì lǒng tóu   xiàng lái xīn è wàn qiān jīn suàn wéi yǒu bié qíng nán tuō pān láng bìn 绿   jǐn yàn shēng   liáo biǎn chén jiāng jiù xié shāng jiù zhé   yān cuì yóu ruò wēn guò què yín cháo   wèn tiān dào shí   xiān zhòng xiǎng wén   jìn gèng yún xiāng báo dài gēng lán shì xún mèng jìng   mèng huí gèng è