解连环

宋代 陆游
泪淹妆薄。背东风伫立,柳绵池阁。漫细字、书满芳笺,恨钗燕筝鸿,总难凭托。风雨无情,又颠倒、绿苔红萼。仗香醪破闷,怎禁夜阑,酒酲萧索。刘郎已忘故约。奈重门静院,光景如昨。尽做它、别有留心,便不念当时,雨意初着。京兆眉残,怎认为、新人梳掠。尽今生、拚了为伊,任人道错。
lèi yān zhuāng báo bèi dōng fēng zhù   liǔ mián chí màn shū mǎn fāng jiān   hèn chāi yàn zhēng hóng 鸿   zǒng nán píng tuō fēng qíng   yòu diān dào 绿 tái hóng è zhàng xiāng láo mèn   zěn jìn lán   jiǔ chéng xiāo suǒ liú láng wàng yuē nài chóng mén jìng yuàn   guāng jǐng zuó jǐn zuò bié yǒu liú xīn   biàn 便 niàn dāng shí   chū zhe jīng zhào méi cán   zěn rèn wéi xīn rén shū lüě jǐn jīn shēng pàn le wèi   rèn rén dào cuò