解连环

宋代 杨无咎
素书谁托。嗟鳞沈雁断,水遥山邈。问别来、几许离愁,但只觉衣宽,不禁消薄。岁岁年年,又岂是、春光萧索。自无心、强陪醉笑,负他满庭花药。 援琴试弹贺若。尽清于别鹤,悲甚霜角。怎似得、斜拥檀槽,看小品吟商,玉纤推却。旋暖薰炉,更自炷、龙津双萼。正怀思、又还夜永,烛花自落。
shū shuí tuō jiē lín shěn yàn duàn   shuǐ yáo shān miǎo wèn bié lái chóu   dàn zhǐ jué kuān   jīn xiāo báo suì suì nián nián   yòu shì chūn guāng xiāo suǒ xīn qiáng péi zuì xiào   mǎn tíng huā yào
yuán qín shì dàn ruò jǐn qīng bié   bēi shén shuāng jiǎo zěn shì xié yōng tán cáo   kàn xiǎo pǐn yín shāng   xiān tuī què xuán nuǎn xūn   gēng zhù lóng jīn shuāng è zhèng huái 怀 yòu hái yǒng   zhú huā luò