解缆

宋代 洪咨夔
春落平芜外,舟行白雨边。 鸠应山尔汝,橹画水之玄。 官冷谁能吏,身闲便是仙。 康庐真个去,信有夙生缘。
chūn luò píng wài   zhōu xíng bái biān  
jiū yīng shān ěr   huà shuǐ zhī xuán  
guān lěng shuí néng   shēn xián biàn 便 shì xiān  
kāng zhēn   xìn yǒu shēng yuán